Nhân bất học bất tri lý.
Làng Yên quê tôi nghèo lắm, từ bao đời nay, người dân quê
tôi chỉ chí thú làm ruộng và chăn nuôi theo kiểu tự cấp tự túc. Có người từ khi
sinh ra đến khi chết đi chưa một lần bước qua cổng làng.
Thế
rồi quê tôi cũng được nở mặt nở mày với thiên hạ. Chả là họ Triệu quê tôi bỗng
có người là cán bộ cấp cao. Cũng không biết Triệu Đại Nhân làm cán bộ to cỡ nào
và từ khi nào, chỉ đến khi Triệu lão gia từ trần thì làng tôi được đón cơ man
nào là xe con từ khắp nơi về viếng. Vòng hoa xếp dọc hai bên đường.