Thứ Hai, 28 tháng 9, 2015

MẸ

Mẹ tôi, Người đã xa rồi
Mẹ như cánh hạc, mây trời đón đi
Kèn nhị réo rắt lâm ly
Hòa dòng nước mắt, biệt ly não nề.

Tổ tiên tiếp đón Mẹ về
Con cháu đưa tiễn, đất quê nhận Người
Giờ này cha mẹ có đôi
Cháu con bỏ lại giữa đời, nhớ thương.

Ơn sâu, xin thắp nén hương
Cầu mong Người tới Tây phương an lành 

VÔ ĐỀ

Ất Mùi - Xuân đến muộn
Quán xưa, tiễn bạn xa 
Rượu nồng, lòng chợt lạnh
Mưa bay, buồn lại buồn? 

LÃO HOÀNH

      Mấy lời phi lộ
Khi tôi chuẩn bị đăng bài viết, có anh bạn góp ý: Bài của anh đọc cũng được, nhưng hình như lẫn lộn về thời gian và tuổi tác nhân vật. Để tránh lẫn lộn, tôi thông tin về tuổi tác của một số nhân vật để các bạn tham khảo. Cụ thể:
1.      Lão Hoành và vợ tuổi Mậu Thân (1908)
2.      Con trai lão Hoành, người anh tuổi Đinh Mão(1927); người em tuổi Canh Ngọ (1930)
3.      Bố tôi tuổi Canh Tuất (1910)
4.      Tôi tuổi  Đinh Dậu (1957) 
     Nhà lão Hoành ở ngoài bờ sông, đó là cả một thế giới bí hiểm luôn kích thích tính tò mò của bọn trẻ trâu chúng tôi. Rất khó có thể tiếp cận vào bên trong khi chưa được lão cho phép. Muốn vào được nhà lão, trước hết phải vượt qua một hàng rào trúc ken dày đặc xung quanh nhà nếu lão không chống chiếc cổng cũng được ken bằng trúc lên. Bước chân vào lãnh địa nhà lão, đầu tiên ta phải đối mặt với hai con Mực và Vàng. Ban ngày, Mực và Vàng luôn tuần tra, lùng sục khắp nơi. Đêm về, Mực tự giác ra cổng trực bảo vệ vòng ngoài còn Vàng nằm ở hiên nhà bảo vệ chủ. Chướng ngại vật tiếp theo là khoảng gần chục con ngỗng đẻ, khi thấy động là kêu ầm ĩ báo cho chủ biết có người lạ đột nhập. Vượt qua đàn ngỗng, vào đến sân, ta phải đối mặt với một con cò luôn túc trực ở hiên. Bình thường, nó khật khưỡng tuần tra dọc hiên nhà, bắt ruồi, nhặt những hạt cơm rơi, cơm vãi. Khi có người lạ, nó lao ra đứng chặn lại, hùng dũng y chang một người lính thực thụ.